Ăn uống no nê, mấy anh em mỗi người một tay tập trung vào dọn rửa. Tú Anh lôi túi hoa quả mua từ chiều để trong tủ lạnh ra ngồi gọt. Tôi nói:
- Hôm nay xác định cũng vắng khách. Trời mưa phùn lại rét co cả vòi vào thế này thì ai nó đi chơi.
Quỳnh cười:
- Em hôm nay tính cả bo cũng được 3tr rồi. Không vấn đề.
Tú Anh vừa gọt hoa quả vừa nói:
- Hổng sao đâu anh, mưa gió thì coi như nghỉ ngơi. Mà zé ở đây thu cao không anh..!!
Tôi trả lời luôn:
- Ở đây thu có 300k một vé thôi. Nhân viên thì được 120k. Cỡ như bọn em có khi anh phải thu cao. Nhưng để xem sao đã. Vì bọn em chắc chị để đi khách xịn hơn.
Vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến, bên ngoài bà chị mở cửa đi vào:
- Hôm nay vắng khách nhỉ, mà chị mang cho hai đứa mấy cái áo khoác đây. Mặc vao đi đâu cho đỡ lạnh. Miền Bắc tầm này mới là rét nhất.
Mấy đứa chào bà chị xong lại ngồi ăn táo. Bà chị đi vào ngồi một lúc xem hai em miền Tây thử áo. Bà ấy nói:
- Mà có khách thì đi làm đến 11 giờ thôi nhé. Đêm có khách đặt đi đêm rồi. Mà cậu vào trong chị bảo.
Tôi với bà chị đi vào trong phòng, bà chị nói:
- Lát muộn muộn cậu đưa bọn nó lên Khách Sạn Hồng Phúc. Đi đêm, lát chị đưa số. Bọn anh H đấy mà, đi đêm mỗi đứa cậu thu 7tr.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-nuoi-gai/2099686/quyen-2-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.