Mọi chuyện xảy ra rất đột ngột, rất nhanh.
Thậm chí vị đàn anh vừa rời đi, cách họ chưa đến ba mét.
Chưa nói đến người khác, ngay cả bản thân Vu Dư Hạnh cũng chưa kịp phản ứng mình vừa làm gì.
"Ê Phương Phương, cậu ở đây à," bên kia vang lên giọng của đàn anh: "Vu Dư Hạnh, cậu qua đây đi."
Vu Dư Hạnh: "Ồ."
Cậu vội vàng cho miếng bánh quy còn lộ trong không khí vào miệng, hoàn toàn không dám nhìn Tịch Dương mà nói: "Tôi qua bên đó một lát."
Tịch Dương: "Ừ."
Chỗ thay đồ là ngay cửa lớp, lúc Vu Dư Hạnh tới thì đàn chị Phương Phương cũng vừa đi đến, trong tay cầm một cái thước dây mềm.
"Wow, em hợp với bộ đồ này ghê." Đó là câu đầu tiên cô ấy nói.
Vu Dư Hạnh còn chưa kịp cảm ơn, cô ấy đã nói tiếp câu thứ hai: "Sao mặt em đỏ thế?"
Vu Dư Hạnh hoảng hốt.
Trước hết là hoảng vì chắc không bị Tịch Dương nghe thấy chứ?
Tiếp theo là hoảng, mong Phương Phương đừng nói thêm gì nữa chứ?
Thế là Vu Dư Hạnh vội xen vào: "Chỗ eo này cần chỉnh lại ạ."
Quả nhiên Phương Phương bị chuyển hướng ngay: "Nhìn ra rồi."
Vu Dư Hạnh lại nói: "Quần cũng hơi rộng."
Phương Phương gật gù như rất có kinh nghiệm: "Quần áo thì để chị đo trước, quần thì lát nữa cậu cầm thước đi đo, rồi nói lại cho chị cần sửa bao nhiêu."
Vu Dư Hạnh: "Vâng."
Phương Phương làm rất nhanh.
Mà Vu Dư Hạnh cũng nhanh chóng bớt đỏ mặt.
Đợi đến khi cô đưa thước cho cậu, thì cậu đã bình tĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302462/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.