Dường như vừa nói ra điều gì kinh thiên động địa lắm, lời vừa dứt, cả người Vu Dư Hạnh liền nổi đầy da gà.
Đầu dây bên kia, Lương Thừa Hạo cũng im lặng.
Một lúc sau, khi tim của Vu Dư Hạnh đã đập "thình thịch" năm lần, hai bên lại đồng loạt cười rất ăn ý.
"Cậu cười cái gì?" Vu Dư Hạnh hỏi.
Lương Thừa Hạo cũng hỏi: "Cậu cười cái gì."
Vu Dư Hạnh thở dài một hơi: "Tôi thấy mình đúng là buồn cười."
Lương Thừa Hạo khẽ "à" một tiếng: "Nhưng tôi đâu có cười vì cậu buồn cười."
Vu Dư Hạnh: "Vậy thì vì cái gì?"
Lương Thừa Hạo nghĩ ngợi mấy giây: "Tôi vừa nghĩ, nếu như Tịch Dương thích cậu, vậy thì tất cả sự ghét bỏ của tôi đối với cậu ta chẳng phải đều không còn ý nghĩa sao."
Vu Dư Hạnh nghe hiểu, nhưng vẫn cố hỏi lại: "Hình như là thế?"
Lương Thừa Hạo: "Nếu Tịch Dương thật sự thích cậu, vậy thì, thì, thì..."
Lương Thừa Hạo ngập ngừng.
Vu Dư Hạnh gặng hỏi: "Vậy thì sao?"
Lương Thừa Hạo cười ra: "Ôi, tôi không dám nghĩ nữa," rồi hít sâu một hơi: "Không lẽ cậu ta đã thích cậu từ thời cấp ba?"
Vu Dư Hạnh cũng hít một hơi: "Không, chắc... vậy chăng?"
Lương Thừa Hạo: "Xì..."
Vu Dư Hạnh: "Xì..."
Rồi Vu Dư Hạnh bật cười: "Có hơi vô lý thật."
"Hahaha," Lương Thừa Hạo hỏi: "Sao lần trước tôi nói cậu ta có thể thích cậu, cậu lại không coi trọng lời tôi nhỉ?"
Vu Dư Hạnh cố làm giọng quái dị: "Tôi nào dám chứ."
Lương Thừa Hạo làm bộ suy nghĩ, rồi cũng nói: "Đúng là có hơi vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302461/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.