Chiếc ghim cài áo này trên người Tịch Dương lại có vẻ đáng yêu khác thường. Vừa hay hôm nay Tịch Dương mặc áo thun màu xanh nhạt, con cá lắc lư như đang bơi trong dòng sông nhỏ.
"Cậu đi đâu vậy?" Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương.
Tịch Dương chỉ tay về hướng ngược lại với Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Vậy tạm biệt nhé."
Tịch Dương: "Không tạm biệt."
Nắng rất gắt, Vu Dư Hạnh đưa tay che trán: "Hả?"
Tịch Dương: "Chơi kịch bản sát (*) không? Bản offline ấy."
(*) Là một loại game nhập vai xã hội rất phổ biến ở Trung Quốc. Tương tự như ma sói hoặc Among Us, người chơi sẽ dựa theo kịch bản để suy luận hung thủ.
Vu Dư Hạnh: "Ngay bây... giờ?"
"Không phải," Tịch Dương cười: "Khi nào cậu rảnh?"
Vu Dư Hạnh nghĩ một lúc: "Ngày mai đi, mai là thứ bảy, chiều tôi rảnh."
Tịch Dương: "Được, vậy chiều mai."
Vu Dư Hạnh bật cười, có chút khó hiểu: "Cái gì thế, sao đột ngột vậy."
"Không đột ngột," Tịch Dương nói: "Cậu đã từ chối tôi năm lần rồi."
Vu Dư Hạnh thề thốt: "Tôi thật sự bận mà."
Tịch Dương khẽ ừ một tiếng: "Tôi còn tưởng mình làm sai gì, khiến cậu không vui."
Vu Dư Hạnh bật cười phì một tiếng.
Người này...
Người này thật sự là...
Sao có thể mang khuôn mặt đẹp trai thế này mà nói ra những lời vô tội đến thế chứ.
Vu Dư Hạnh: "Lại nữa rồi."
Tịch Dương mỉm cười, hiển nhiên là chính hắn cũng rất vui với trò đùa này.
"Hai người các cậu nói chuyện gì mà lâu thế."
Tiểu Nghệ, người đang đợi Vu Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302440/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.