Hôm nay Tịch Dương đeo kính.
Là kính nửa gọng.
Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài bạn nữ cùng lớp cấp ba của Vu Dư Hạnh thì: khi không đeo kính, Tịch Dương có vẻ trông lười biếng, kiểu "tra nam nhưng lại rất cuốn hút", còn khi đeo kính thì khí chất ấy được kiềm bớt đi một chút, toát ra vài phần nho nhã thư sinh.
Lần đầu nghe những lời này, Vu Dư Hạnh nghĩ vài giây, cảm thấy cũng có chút đúng.
Chỉ là cái khí chất thư sinh đó chỉ tồn tại khi hắn hoàn toàn không có biểu cảm gì. Còn hễ Tịch Dương có bất kỳ biểu cảm nào, dù là cười hay gì khác thì có đeo kính hay không cũng chẳng khác biệt.
Ảnh chụp cũng vậy. Trong bảng vinh danh cuối cấp ba, ảnh của Tịch Dương đã thay đến ba lần, bối cảnh mỗi lần đều khác, nhưng lần nào nhìn vào cũng ngạo mạn đến cực điểm.
Điều đó cho thấy, cái khí chất toát ra từ trong cốt tủy là không thể thay đổi.
Trong mấy câu chuyện cười kiểu "chọn Tịch Dương hay chọn Vu Dư Hạnh", có người đứng về phía Vu Dư Hạnh từng nói thế này: "Tịch Dương nhìn cứ như mỗi sợi tóc đều có bạn gái, còn nhìn Vu Dư Hạnh thì ngoan ngoãn, dịu dàng."
Về cái câu "ngoan ngoãn, dịu dàng" ấy, Vu Dư Hạnh vừa nổi hết da gà, vừa hoàn toàn không công nhận.
Nếu "ngoan ngoãn, dịu dàng" là sai, thì "mỗi sợi tóc đều có bạn gái" cũng sai nốt.
Đúng vậy, chính là như thế.
Trên xe, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh là hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302430/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.