Vu Dư Hạnh và Tiểu Nghệ báo tên cho Ngô Huy.
"Thì ra lần này không chỉ có chúng ta bên Đại học Lam Thành, bên trường Công Nghiệp kế bên cũng có người tham gia đấy," Tiểu Nghệ nằm trên giường đối diện, đọc tin trong nhóm cho Vu Dư Hạnh nghe: "Trong đó còn có mấy người là học chung cấp ba với hai bọn mình nữa."
Vu Dư Hạnh qua loa đáp một tiếng, mắt vẫn dán chặt vào điện thoại.
Trên màn hình, cậu nhắn cho Tịch Dương một chữ: [ Đi ]
Tịch Dương trả lời: [ Được ]
Vu Dư Hạnh lại nhắn: [ Cảm ơn gel lô hội ]
Tịch Dương đáp: [ Không có gì ]
Một phút sau, Vu Dư Hạnh mới bừng tỉnh, cảm thấy bản thân cứ ngồi chết dí nhìn chằm chằm cái màn hình như vậy thật có chút thần kinh, bèn lướt nhanh một cái, bực bội thoát khỏi khung chat với Tịch Dương.
Có người vừa đăng cập nhật trên vòng bạn bè, cậu lập tức bấm vào.
Người này cậu quen cũng chẳng hẳn quen, chỉ vì người ta thường xuyên đăng trạng thái, mấy ngày là thấy một lần với cái avatar Ultraman, nên cậu chỉ quen thuộc cái avatar đó thôi.
Còn người thì không quen, cậu đặt ghi chú là: "Một bạn của lớp ba."(*)
(*)"Một bạn học của lớp 3" (tức là học sinh thuộc lớp 3 trong cùng khối đó kiểu: Lớp 11-1, 11-2, 11-3,...v.v).
WeChat của Vu Dư Hạnh không nuôi người lạ, vậy sao trong danh bạ lại có người này?
Đó là lần hoạt động của trường hồi lớp 11, bọn con trai lớp 3 mở một cái quầy nhỏ, ghi số điện thoại có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-noi-cau-van-nho-toi/5302429/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.