Thấy đạo cụ sư trở lại, phó đạo vội thu lại tri thức dạt dào về mã vượn, một bước vọt tới, chỉ vào mũi đạo cụ sư tiếp tục mắng:
– Tôi đệt, cậu chạy ở nơi đâu hả, biết có bao nhiêu người lo lắng cho cậu không hả! Điện thoại gọi cũng không nghe!
Đạo cụ sư hoảng sợ:
– Tôi chỉ là đi kiếm vài tảng đá thôi mà! Chỉ là lúc đi đường có bị ngã…. hình như là trong ruwngf không có tín hiệu hay sao á…. À đúng rồi! Lưu đạo, ngài xem cái này có thể tính là tai nạn lao động không?
Phó đạo:
– Không.
Đạo cụ sư: “….”
Lê Hạo trong lòng giật mình.
Trong rừng không có tín hiệu?
Đừng nói Nghiêm Trạch đi vào đó đi!
Ôm lòng lo lắng, Lê Hạo nhất trí tiếp tục đợi tới lúc hoàng hôn. Nhưng ngay cả chờ tới lúc mặt trời lặn, Nghiêm Trạch vẫn chưa về, di động gọi cũng không bắt máy. Ngay lúc đoàn phim thảo luận có nên báo nguy hay không, Lê Hạo rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa. Cậu chạy về nhà nghĩ, sau đó mang theo một vật nhỏ đi tới phim trường.
Nhân lúc mọi người trong đoàn phim đều bận thương lượng chuyện báo nguy, không ai để ý cậu, Lê Hạo vội đút tay vào túi lấy thứ gì đó rồi đặt xuống đất.
– Bát Vương!
Lê Hạo đẩy chú rùa đen nhỏ nằm trong tuyết.
– Chúng ta đi tìm A Trạch!
Lúc Nghiêm Trạch ra khỏi nhà trọ có mang theo Bát Vương, lúc tới quay phim 《Hoàng vũ》 tất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287271/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.