Bên Nghiêm Trạch.
Xử lý xong chuyện tên thám tử tư, để đảm bảo tên đó hoàn toàn không còn nguy hiểm gì nữa, Nghiêm Trạch đã phải chấp nhận thỉnh cầu ở lại hai ngày trong bệnh viện của Hướng Dĩ Lâm.
Chờ tới khi tên thám tử đã sinh long hoạt hổ, còn nhảy nhót tưng bừng như cá trên thớt Nghiêm Trạch mới thành công thoát ra quay về Bùi thị tiếp tục sự nghiệp diễn viên.
Hướng Dĩ Lâm ý muốn làm anh dao động chấp nhận cái chức lãnh đạo tinh thần trong Đạo hiệp, bèn cứ ôm suy nghĩ chỉ cần bám dính lấy, thì anh nhất định sẽ cảm động trước thành ý mà chấp nhận.
Vì thế sau khi tên thám tử khỏi hẳn, hắn luienf mặt dày mày dạn quấn lấy Nghiêm Trạch, lấy cớ là “muốn cảm ơn” lờ đi ý từ chối của Nghiêm Trạch.
Còn Tiễn Úc Văn, cậu ta không phục Nghiêm Trạch giỏi huyễn thuật hơn mình, vì thế cũng bắt đầu chung hội với Hướng Dĩ Lâm một tấc không rời anh, chả biết mục đích là gì nữa.
Nghiêm Trạch tất nhiên là vô cùng phiền trước sự bám dai như đỉa của Hướng Dĩ Lâm.
Anh từ trước tới nay thông hiểu đạo lý ý trời khó tránh, hiện giờ đã định huyền thuật phải suy thoái, đạo Nho chính thống suy bại cũng là chuyện thường tình.
Mặc cho Hướng Dĩ Lâm trẻ người non dạ một lòng muốn cứu, cũng chỉ là công dã tràng.
Thay vì cứ bướng bỉnh bám lấy không buông, tại sao không yên lặng hưởng thụ những giây phút cuối cùng này, để không như cỗ chấp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287262/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.