Nghiêm Trạch nhặt vật kia lên, phát hiện đó là một chú rùa con nhỏ bằng lòng bàn tay.
– Đây là….?
Nghiêm Trạch nhìn lão rùa.
Lão rùa cúi đầu.
– Nó là tiểu bối mấy năm nay đi theo lão, cọ được chút vận của Lạc Thư, cũng thành tinh. Lão giờ chuẩn bị chìm xuống đáy hồ ngủ đông, đáy hồ rất lạnh, tiểu bối này cố thế nào cũng không xuống nổi, thôi nhờ cậu Nghiêm giữ nó giúp lão. Có chuyện cậu Nghiêm không làm được, thì cứ để tiểu bối này làm.
Tựa hồ nghe hiểu lời lão rùa, rùa con trong tay Nghiêm Trạch di động tứ chi ngắn cũn một chút, nhấc mai rùa lên, cọ đầu vào ngón tay Nghiêm Trạch.
Nghiêm Trạch im lặng.
Thấy anh không nói, rùa con vui vẻ nhún nhẹ – sau đó nó đột ngột bay lên, giữa không trung tự do cử động tứ chi, như bơi, rồi thân rùa dần dần biến mất.
Nghiêm Trạch trừng mắt nhìn: thật giống lão rùa, có thể tàng hình. Lúc trước lão rùa biến mất trước camera, là nhờ vào phép tàng hình này đây.
Con rùa nhỏ này cũng lợi hại đấy chứ.
Lời nói của lão rùa làm Nghiêm Trạch tâm động.
Anh hiện giờ chỉ là nghệ sĩ mới vào giới, mà trong giới bẩn thỉu nhớ nhớp như vậy, ví như chuyện lần trước Kỉ Trầm xào scandal, cũng ra chuyện.
Bây giờ có con rùa này, tuy Nghiêm Trạch khing thường đi hại người khác, nhưng mà nếu người như Kỉ Trầm lại xuất hiện, muốn lấy anh làm bàn đạp, thì anh có thể nhờ rùa con đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-dau-anh-de-rat-cao-lanh/3287240/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.