Tùy Thất nghe vậy, ngay lập tức thu hồi Cưa U Minh: "Tôi cũng không chủ động làm cô ta bị thương, là bản thân cô ta không cẩn thận cứa vào cưa của tôi."
Không còn mối đe dọa từ Cưa U Minh, Hạ Lạc Nhu thở phào, vịn vào cửa nghỉ một lúc lâu.
Cảm nhận được nước bọt trên mặt dần khô lại, sắc mặt cô ta tối sầm, Hạ Lạc Nhu lạnh lùng hỏi: "Viên Thiên Hạo, nhà vệ sinh ở đâu?"
Viên Thiên Hạo: "Dickson, đưa cô Hạ sang đó."
Dickson dẫn Hạ Lạc Nhu đến nhà vệ sinh, tiếng nước nhanh ch.óng vang lên.
Hạ Lạc Nhu ở trong đó rửa rất lâu, lúc đi ra, mặt đã đỏ bừng.
Cô ta thù hận trừng mắt nhìn Tùy Thất và Diệp Tình: "Hai đứa bọn mày cứ đợi đấy, thù hôm nay, tao nhất định sẽ báo."
"À, tốt nhất là cô nên cầu nguyện đừng gặp lại chúng tôi." Tùy Thất lạnh nhạt nói: "Lần này là vì đang ở hiệp hội lính đ.á.n.h thuê, nên tôi mới tha cho cô dễ như vậy."
Tùy Thất hơi nghiêng đầu: "Nếu lần sau gặp lại, có thể tôi sẽ ném thẳng cô vào núi zombie đấy."
Đồng t.ử Hạ Lạc Nhu hơi co lại, cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi dưới, thở dốc một lúc mới giận dữ quay người, không ngoảnh đầu đi ra ngoài.
Dickson đi theo sau cô ta, cô ta rời đi mới đóng cửa lại.
Trong lúc nhất thời, không người nào trong phòng lên tiếng.
Viên Thiên Hạo phá vỡ sự im lặng.
Anh ta lập tức đi đến trước mặt Tùy Thất: "Mạn phép hỏi một câu, rốt cuộc cô là ai?"
Tùy Thất trả lời ngay tắp lự:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5275170/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.