"Ngược lại, nếu tôi thắng, cô cũng phải làm một việc theo yêu cầu của tôi."
Hạ Lạc Nhu nghe xong, ánh mắt nhìn Diệp Tình và Diệp Thừa dần hiện lên ý cười vặn vẹo: "Đây là do các người tự chuốc lấy đấy."
Khóe miệng cô ta ác ý nhếch lên: "Vậy thì tôi sẽ chơi với các người."
Tùy Thất nhìn sang Viên Thiên Hạo: "Phiền anh làm chứng."
Viên Thiên Hạo vui vẻ xem kịch miễn phí: "Được."
"Phòng ngủ nào trong căn nhà này trống?" Tùy Thất hỏi.
Viên Thiên Hạo chỉ vào phòng ngủ nhỏ bên trái mình: "Phòng này."
"Được, mọi người đợi một lát nhé." Tùy Thất nói xong lập tức đi vào phòng ngủ nhỏ, khép cửa lại.
Căn phòng này quả thực rất trống, ngoài một chiếc giường đơn ra thì không còn gì khác.
Cô mở Kho Hàng Tuỳ Thân ra, lấy ra mười thùng vật tư cỡ lớn, trong mỗi thùng có ít nhất bốn mươi món vật tư.
Phòng ngủ nhỏ trống huơ trống hoác bỗng trở nên chật chội hơn hẳn.
Tùy Thất mở nắp tất cả các thùng gỗ, kéo cửa phòng ngủ ra: "Vào xem đi."
Viên Thiên Hạo vừa liếc mắt đã thấy những thùng gỗ dư ra, sững người mất một giây, bước nhanh vào phòng ngủ.
Sau khi kiểm tra hoàn chỉnh mười thùng vật tư đầy ắp, anh ta kinh ngạc nhìn Tùy Thất: "Cái này, cô làm thế nào vậy?"
Tùy Thất nhún vai: "Nhờ vào sức mạnh của công nghệ."
Diệp Tình và Diệp Thừa đi đến bên cạnh các thùng vật tư, dụi mắt một lúc lâu.
Diệp Tình nghi ngờ mình hoa mắt: "Em trai à, em có thấy không?"
Diệp Thừa nhìn chằm chằm vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5275169/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.