Cô có hơi luống cuống chân tay.
Tùy Thất mấp máy môi mấy lần, cũng không biết nên an ủi thế nào.
Thế là, cô chỉ có thể gãi ch.óp mũi, yên lặng nhìn hai chị em khóc không thành tiếng.
Phải nói là, hai người này khi khóc trông càng giống nhau hơn.
Hai phút sau, Diệp Tình sụt sịt mũi, áy náy nói: "Xin lỗi cô, tôi không kiềm chế được cảm xúc gì cả."
Tùy Thất xua tay: "Không sao."
Diệp Tình lau nước mắt: "Chẳng qua là tôi, không muốn thấy ai xảy ra chuyện vì cứu chúng tôi nữa thôi."
Cô ấy nhìn Tùy Thất, nín khóc mỉm cười: "Cô không sao, chúng tôi thật sự rất vui."
Diệp Thừa ở bên cạnh gật đầu lia lịa.
Tùy Thất lấy giấy ăn trong túi ra, rút ra hai tờ đưa cho hai chị em.
Hai chị em chia tờ giấy thành bốn phần, dùng một phần nhỏ để lau nước mắt hỉ mũi, phần còn lại thì nhét vào túi.
Diệp Thừa dùng thêm một tờ, cậu ta dùng gậy sắt moi viên tinh hạch màu đỏ sẫm trong đầu zombie ra, lấy giấy ăn lau sạch, đưa cho Tùy Thất.
Tùy Thất đưa tay nhận lấy: "Cảm ơn."
Cô vịn tường đứng dậy: "Tôi vào nhà vệ sinh một lát nhé."
Chân cô vẫn hơi mềm, Tùy Thất chậm rãi bước vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại.
Cô tắt lá chắn bảo vệ, lấy một chai nước ra rửa kỹ vùng da bị zombie c.ắ.n, sau đó lại lấy chai xịt khử mùi, xịt khắp người từ trên xuống dưới một lượt.
Viên tinh hạch vừa nhận được kia cũng bị xịt mấy lần.
Mùi hôi dần tan đi, lúc này Tùy Thất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5272236/chuong-332.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.