Cô ấy uống một ngụm nước, toe toét cười rộ: "Tuy ăn uống không được tốt lắm, nhưng dù sao cũng là thời mạt thế, có thể sống sót đã là tốt lắm rồi."
Diệp Thừa lại nghiêm túc nói: "Chỉ cần ở một chỗ với chị, sống ở đâu cũng như nhau thôi."
Diệp Tình vò đầu cậu ta mấy cái.
Tùy Thất nhìn hai chị em, khóe miệng khẽ cong lên cười.
Cô chống cằm hỏi: "Căn cứ đứng đầu trong năm căn cứ chính thức lớn là cái nào?"
"Căn cứ Khôn Châu." Diệp Tình giơ năm ngón tay lên: "Nghe nói nhân viên ở đó, hàng tháng có thể nhận được trợ cấp năm trăm điểm tích lũy."
"Nhiều vậy sao?"
Căn cứ Vân Châu chỉ mới cho một trăm.
Tùy Thất tiếp tục hỏi: "Nằm không, không làm gì một tháng, cũng nhận được sao?"
Nếu mọi người thích truyện thì follow truyện, còn nếu thích mình thì nhớ follow Thu Hút Cừu Hận là mình nha :3333333 Bản dịch được đăng duy nhất trên Monkeydtruyen, vậy nên nếu thương mình thì mọi người hãy đọc trên Monkeydtruyen:3333
Diệp Tình bóp nhẹ túi mì giòn: "Cái này thì tôi không rõ lắm, tôi cũng chỉ nghe người ta đi ngang qua nói mấy câu thôi."
Diệp Thừa: "Đãi ngộ của căn cứ Khôn Châu tốt như vậy, chắc chắn không dễ vào nhỉ."
Diệp Tình: "Chị cũng cho là như vậy."
Tùy Thất hơi nghiêng đầu: Nếu không thì, lên trung tâm giao dịch hỏi thăm thử xem? Biết đâu có người chơi may mắn nào đó, vừa hay được ban tổ chức thả xuống căn cứ Khôn Châu thì sao?
Nói là làm, cô lập tức đăng nhập vào trung tâm giao dịch.
Dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5272235/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.