Diệp Thừa nhỏ giọng hỏi: "Có bao nhiêu?"
Tùy Thất đáp: "Không chắc, có lẽ là không quá ba con."
Diệp Tình quả quyết nói: "Nấp trước đã."
Ba người vào một cửa hàng bỏ hoang ven đường, ngồi xổm dưới bệ cửa sổ không có kính.
Diệp Tình và Diệp Thừa ăn ý đưa cây gậy sắt trong tay ra ngoài cửa sổ, gõ liền mấy cái, tiếng "leng keng" phát ra không nhẹ không nặng.
Một lát sau, hai tiếng gầm gừ như của dã thú liên tiếp vang lên.
Tùy Thất ngẩng đầu nhìn ra ngoài.
Chỉ thấy trên con đường vốn vắng vẻ, có thêm hai con zombie vặn vẹo cơ thể, đang nghiêng ngả tiến về phía ba người.
"Là zombie bình thường." Diệp Tình nắm c.h.ặ.t gậy sắt trong tay: "A Thừa, em trái, chị phải."
"Rõ." Diệp Thừa bám vào bệ cửa sổ, thoăn thoắt nhảy ra ngoài.
Diệp Tình theo sát phía sau, động tác dứt khoát không kém.
Cô ấy quay đầu nhìn Tùy Thất, nói: "Hai chúng tôi thôi là đủ rồi, cô không cần ra tay."
Nói xong, hai chị em vung gậy sắt xông về phía zombie.
Tùy Thất đã chuẩn bị tâm lý có thể chiến đấu bất cứ lúc nào, bám vào bệ cửa sổ, vẻ mặt có hơi ngơ ngác: ??? Đừng mà, để tôi kề vai chiến đấu với hai người đi!
Cô đứng dậy, bấm vào biểu tượng cúc áo màu trắng trên giao diện quang não, bật lá chắn bảo vệ lên.
Ánh sáng xanh lam bên dưới quang não tuôn ra, như những gợn nước chảy nhanh ch.óng lan ra toàn thân, dần ngưng tụ thành lớp màng bảo vệ màu xanh nhạt, ôm sát vào bề mặt cơ thể cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/5265430/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.