Dưới lưới sắt chật hẹp, mở mắt ra không phải hố bùn thì cũng là người bùn, hoàn toàn không thể phân biệt được phương hướng.
Vóc dáng Muội Bảo nhỏ nhắn, cô nhóc rất có lợi thế trong địa hình chật hẹp này, vừa vào hố bùn đã tung tăng như cá gặp nước.
Tùy Thất vừa chớp mắt, cô nhóc đã vọt đi rất xa, may mà vóc dáng cô nhóc nhỏ, dù người có dính đầy bùn đất cũng rất dễ tìm.
Tống Diễn và Hắc Nhãi lại càng như cá gặp nước ở trong hố bùn hơn, nằm sấp bò đi vô cùng trơn tru.
Chỉ có cô là hoàn toàn không phân biệt được phương hướng, giống như người già, dùng tốc độ rùa bò tiến lên từng chút một.
Có ba đồng đội đáng tin cậy, Tùy Thất không hề hoảng sợ.
Cô hoàn toàn đi theo trực giác, xoay chỗ này một vòng, sờ chỗ kia một cái.
Sờ soạng một hồi, ngón tay chợt chạm vào một vật cứng có đường cong tròn trịa, cảm giác khi sờ cực kỳ giống đáy nồi.
Cô đã tìm thấy gói dụng cụ nấu ăn rồi! Tùy Thất vội vàng kéo mạnh cái túi dính đầy bùn đất ra ngoài, mới kéo được một nửa, đã bị người khác túm tóc ấn vào hố bùn, khắp đầu khắp mặt toàn là nước bùn.
Rốt cuộc những người ở đây bị bệnh gì vậy!
Sao cứ thích túm tóc người khác thế!
Thật sự quá đáng lắm rồi đấy!
Cô vừa mới ngẩng mặt lên khỏi lớp bùn, đã bị người khác đá một cước vào lưng.
Tiếp đó, trên người nặng trĩu, một đám người nhào tới, đè lên người cô, tranh giành gói dụng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nghe-bao-la-doi-vo-dung-co-ma-sao-nguoi-nao-cung-la-nhan-vat-nguy-hiem-het-vay/4896934/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.