Mọi người đều nói rằng Hoa Âm tuy tốt, nhưng cuối cùng vẫn là người lạnh lùng, vô tình. Nhưng chẳng lẽ sự chân thành của thế gian nhất định phải được khóc lóc gào thét ra thì mới gọi là thật hay sao?
Tang Du có tính cách hoạt bát hơn ta nhiều, đôi mắt tròn trịa trong trẻo như dòng nước. Nàng không thích luyện công, không giống ta luôn nghiêm khắc với đệ tử, mà lại dẫn tiểu đệ tử của ta đi ngao du khắp nơi. Đôi mắt của nàng nhìn Hành Chỉ Quân, khiến cho ánh mắt hắn cũng trở nên mềm mại hẳn đi. Còn Trường Tân, kẻ đã từng đe dọa sẽ cắt đứt gân tay của ta, trong ảo cảnh chỉ là một thiếu niên nghịch ngợm, thường trêu chọc nàng, khiến nàng giận đến mức dậm chân, còn hắn thì cười lớn. Trọng Quang Thượng thần, người canh giữ Ma Uyên, cũng bị tính cách tinh nghịch của nàng làm cho xiêu lòng, lần lượt theo đuổi nàng. Cái tên Hoa Âm dần dần không còn được ai nhắc đến nữa. Không biết là vì sợ nhắc đến sẽ đau lòng, hay chỉ đơn giản là đã quên.
Ta chỉ có thể mở mắt, đứng ngoài mà chứng kiến Tang Du phát hiện ra bản thân là kẻ thế thân, nàng đập vỡ hết thảy những gì có liên quan đến Hoa Âm trên Cửu trùng thiên. Sau đó, một đám người lại lao vào dỗ dành nàng, quấn quýt nhiều năm như một vở hài kịch, rồi cuối cùng lại trở về hòa thuận như cũ.
Nhiều năm trôi qua, cuối cùng lại chính ta là người đạo tâm bất ổn, để bóng tối len lỏi trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-xua-co-mot-ngoi-mieu-tho-hoa-am/3653032/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.