Trong điện thoại tôi có một số được lưu thành “Người tình chung thủy mãn đời”. Đó là tổng đài tin nhắn của mạng di động đang dùng.
Lý do rất đơn giản là vì bất kể ngày đêm mưa nắng, bất kể tôi đang ngủ say sưa hay chạy xe tất tả ngoài đường, thì tổng đài vẫn luôn nhiệt tình gửi tin nhắn một cách kiên tâm và cần mẫn. Tôi gọi đây là thứ tình yêu đơn phương cố chấp và mãn đời, bởi mặc dù chả bao giờ tôi thèm lay động ban phát tin nhắn trả lời, thì số điện thoại ấy vẫn bền bỉ một lòng nhắn suốt cho tôi. Gọi “người tình” ưu ái trìu mến vậy chứ không hề ưa cái cách tổng đài nhắn mãi cho mình, như kiểu bị “ép duyên” ấy. Chưa kể những đêm giấc ngủ đã khó dỗ dành, nhắm mãi mới khép được mắt lẫn khép được lòng, thì… chuông tin nhắn reo inh ỏi. Lật đật quơ tìm điện thoại để rồi chỉ muốn hét toáng lên sau đó khi thấy hiện lên dòng tin “Cơ hội trúng thưởng của quý khách đang đến gần, chỉ cần gửi tin nhắn blah blah blah…” Ai từng trải qua những đêm hồ như thức trắng để chờ đợi một tin nhắn sẽ hiểu được cảm giác lúc đó hụt hẫng ra sao, và hy vọng của bản thân cũng theo đó chai sạn dần.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-troi-ve-phia-cu/1851497/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.