Cười thầm trong lòng, ánh mắt hứng thú như keo dán chặt trên khuôn mặt mộc xinh đẹp của cô. Kiều Mộng lúc này chẳng khác gì con mèo hoang đối mặt với sự nguy hiểm, giơ móng vuốt sắc nhọn ra để mà phòng thân.
"Tôi không muốn nghe cô giải thích hay nói bất cứ lời nào nữa!"
Duy Nam ngồi ung dung trên ghế, chậm rãi đáp lại những lời phẫn nộ ban nãy của Kiều Mộng.
"Nói ra cái giá của bản thân mình, đối với cô nó khó đến mức độ đó sao?"
Siết chặt hai tay thành đường quyền, Kiều Mộng hít một ngụm không khí lạnh, tự nhủ bản thân mình không được tức giận. Công việc này cực kỳ quan trong đối với cô, cô không thể vì lý do quái đản này mà mất đi mức lương béo bở này.
"Nếu giám đốc đã nói vậy, tôi cảm ơn ý tốt của anh. Thú thật với anh tôi không có cảm giác đối với đàn ông, càng không thể cùng anh qua đêm được."
Chỉ có trời mới biết trong lòng cô sôi lên như lửa đốt, trong khi nói thiếu chút nữa cắn vào lưỡi. Người đàn ông rất tinh mắt, có thể nhìn ra biểu cảm căng thẳng trên khuôn mặt biến sắc của cô, nhưng anh không vạch trần ra mà lựa chọn cách im lặng.
Ngưng lại một lát, Kiều Mộng nói tiếp: “Hiện tại đang trong giờ làm việc, tôi xin phép giám đốc xuống bếp tiếp tục công việc.”
Kiều Mộng chào nói một câu chào với người đàn ông, vội vàng xoay lưng định rơi đi. Nhưng chưa bước quá một bước chân, giọng nói âm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700637/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.