Sáng hôm sau, đầu của Kiều Mộng bây giờ đau như búa bổ, cả người nhức mỏi lại đau tấy không thể nào thức dậy nổi.
Tiếng chuông báo thức vang lên làm Kiều Mộng giật mình ngồi dậy, nhưng chợt lúc này cô mới nhận ra có cảm giác gì rất lạ.
Ngay lúc này khi nhìn xuống, Kiều Mộng mới thấy trên người của mình không hề mặc bất cứ thứ gì cả.
Giật mình kéo cái chăn che người lại, ánh mắt mơ hồ nhìn xung quanh, Kiều Mộng càng hốt hoảng hơn khi nhìn thấy Duy Nam đang nằm kế bên cô.
Cả người Kiều Mộng run sợ không thể nào nhớ được đêm qua đã có chuyện gì xảy ra, cô rất muốn hét lớn lên nhưng lại vội cắn chặt cái chăn mà không dám la hét. Bởi vì đây là dãy nhà trọ rất an ninh, lỡ ai mà biết cô và người đàn ông lạ ăn nằm với nhau thì sẽ không hay.
Cô khẽ dịch người ra phía sau, vươn tay ra lay nhẹ người Duy Nam, đánh thức anh tỉnh dậy, giọng nói của cô gấp rút vô cùng.
"Duy Nam, Duy Nam... mau dậy đi! Sao anh không về mà lại ở đây hả? Đêm qua anh có làm gì tôi không vậy? Duy Nam, anh có nghe tôi nói không hả, mau dậy ngay cho tôi."
Duy Nam nghe thấy tiếng gọi của cô thì liền mở mắt ra, anh đưa tay lên dụi dụi hai bên mắt cho tỉnh táo.
Sau đó người đàn ông đưa mắt nhìn dáng vẻ hấp tấp nhìn cô, anh nhếch môi cười nhạt, làm ra bộ mặt như chưa có chuyện gì xảy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700577/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.