Kiều Mộng sửng sốt, vội vàng lật đật đá cái chăn đến chỗ vết máu đó, che lại không muốn cho Duy Nam nhìn thấy cảnh tượng ngượng ngùng này.
Cô thấy biểu cảm trên khuôn mặt của Duy Nam, dường như anh muốn nói gì đó với cô nhưng ngay lúc này cô không muốn nghe thêm bất cứ lời nào từ anh nữa, nên cô vội nói:
"Anh về đi, chạy xe cẩn thận nhé!"
"Tôi biết rồi, hứa với tôi, khi tôi đi về, em không được khóc, có được không?"
"Anh yên tâm, tôi rất hiểu chuyện, tôi không sao hết nên không có chuyện tôi sẽ khóc đâu. Cảm ơn anh đã luôn quan tâm đến tôi! Anh đi được rồi!"
"Được, nghe theo em! Em... em đi thay đồ đi, tắm nước nóng thì sẽ đỡ đau hơn đấy, tôi về đây."
Kiều Mộng ngước mặt lên nhìn anh rồi gật đầu.
Người đàn ông im lặng một hồi, sau vài phút đắn đo mới quyết định rời đi.
Sau khi căn cửa phòng được đóng lại, Kiều Mộng ngay lập tức quấn chặt chăn che thân thể để cho bên ngoài không nhìn thấy.
Cô rời khỏi giường, bước chân loạng choạng đi vưef hưỡng cửa căn phòng. Cô vươn bàn tay ra, trên da thịt lúc này vẫn còn lưu lại vết hôn cùng với dấu răng mờ nhạt, khoá trái cửa phòng lại.
Căn phòng phút chốc rơi vào trạng thái im lặng, im lặng đến nỗi Kiều Mộng có thể nghe rõ tiếng tim đập và hô hấp nặng nề của chính mình.
Ngay giây phút đó, cả người Kiều Mộng như chết lặng, cô ngồi khụy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700575/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.