Bà nội vì sợ cô mệt nên đã bê luôn cả khay thức ăn lên phòng cho hai người, bà căn dặn ăn xong rồi thì cứ nghỉ ngơi sáng mai chị giúp việc sẽ lên dọn dẹp sau.
Duy Nam nhận lấy khay thức ăn rồi cảm ơn bà nội, anh bảo bà về phòng nghỉ ngơi, sau này anh sẽ cố gắng không đi làm về muộn như thế này nữa.
Bà nội đã đi về phòng rồi thì Duy Nam mới đóng cửa phòng lại, anh bê khay thức ăn đem lại bàn đặt xuống, rồi tiến đến lấy đồ điều khiển chỉnh cửa kính cửa phòng tắm lại, không nói thêm bất cứ lời nào anh ta xoay người bước đi.
Thấy người đàn ông rời đi, không hiểu sao Kiều Mộng có chút hụt hẫng trong người, cô liền nói:
"Duy Nam, anh không tắm sao? Anh định đi đâu vậy?"
"Em tắm trước đi, anh biết có ở lại em cũng không dám tắm đâu, ngày mai anh sẽ cho người lắp cửa kính khác. Yên tâm anh không làm ảnh hưởng gì đến em nữa đâu. Tắm xong thì ăn đồ bổ mà bà nội nấu cho em, đừng đợi anh, giường ngủ cũng chỉ có một cái, em ngủ ở giường đi, anh sẽ ngủ ở ghế sofa, nhanh đi tắm đi muộn lắm rồi."
"Anh không ăn cùng tôi sao? Tôi tin anh sẽ không làm gì hết. Anh có thể..."
Kiều Mộng vẫn chưa nói hết câu, người đàn ông ngay lập tức cất lời chen vào:
"Đừng nên tin, anh không làm được điều đó đâu, từ trước đến nay em chưa bao giờ có lòng tin dành cho anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700520/chuong-86.html