Nhìn ra kính chiếu hậu, cô thấy rất rõ khuôn mặt của cô, da mặt lúc này mịn như da em bé, còn tóc của cô lại thẳng còn được nhuộm màu nâu trà sữa nữa. Khi nãy để có được cái màu tóc đẹp thế này cô đã phải tẩy tóc thuốc gì đó rất đau và rát, nhưng giờ cô ưng bụng lắm, đến bàn tay của cô nữa, làm bộ móng lên nhìn tay của cô sang hẳn ra.
Kiều Mộng cười tủm tỉm suốt nguyên cả đoạn đường đi, Duy Nam thấy cô cười như thế trong lòng amh cũng cảm thấy vui lây. Kiều Mộng cười rất có duyên vậy mà lúc nào nói chuyện với anh cô cũng làm ra vẻ mặt hầm hầm khó chịu hết. Người đàn ông ước gì lúc nào cô cũng cười như vậy rồi nói chuyện với anh một cách vui vẻ thì hay biết mấy.
Xe lúc này được tấp vào nhà hàng cũng khá lớn, cô cứ nghĩ anh sẽ đưa cô đến một quán ăn nhỏ nào đó nhưng lại không ngờ anh đưa cô đến một nhà hàng cũng khá lớn thế này. Kiều Mộng định quay qua bảo anh đi ăn chỗ khác nhưng anh đã biết trước cô định nói gì nên đã cất tiếng nói trước:
"Đừng nghĩ tôi tốt với cô, tôi muốn khảo sát những nhà hàng lớn khác thế nào thôi. Hôm nay cô rất may mắn mới được đi cùng tôi đấy, im lặng là tốt nhất, biết chưa hả?"
"Ầu... tôi thật vinh hạnh, cảm ơn giám đốc nhé."
Cả hai người cùng nhau bước xuống xe, ngay lúc này bỗng ở phía sau lưng hai người xuất hiện người quen.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-tho-kho-cuong/2700395/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.