Trong suốt lễ mừng năm mới, Điềm Tâm đều rất bận rộn. Mồng một tết đã theo bố mẹ đi khắp nơi chúc tết và nhận tiền mừng tuổi, từ ngày mồng một đến mồng bảy hầu như chẳng có hôm nào ăn cơm tại nhà.
Dù cho bận rộn đến thế nhưng cô cũng không quên nhắn mấy tin nhắn đùa giỡn Trần Diệc Nhiên.
"Anh Nhiên, không có em ở bên cạnh có phải anh cảm thấy rất lạc lõng, có phải cảm thấy trong cuộc sống bỗng dưng thiếu thiếu thứ gì đó không hả?"
Trần Diệc Nhiên có chút buồn cười đọc tin nhắn kia, suy nghĩ một chút rồi không chút lưu tình mà trả lời:
"Em bớt tự luyến đi."
"Có phải anh vô cùng hoài niệm thời gian em ở bên cạnh anh không hả?"
"Gần đây chất lượng giấc ngủ của anh được nâng cao."
"Ý gì chứ?"
"Thời gian ngủ nhiều hơn"
"Là sao?"
"Không cần phải dậy sớm mỗi sáng, sau đó đi gọi em rời giường, anh có thể ngủ thẳng một giấc đến khi đi làm."
Điềm Tâm yên lặng đọc tin nhắn trên điện thoại di động. Suy nghĩ một chút thì cam chịu số phận nhét nó vào trong túi áo. Quả nhiên địa vị của cô trong lòng Trần Diệc Nhiên vẫn không hề tăng lên, bằng không thì anh đã nhớ cô đến không chịu nỏi rồi.
Thế nhưng cô lại cảm thấy, mối quan hệ của hai người đã có chút thay đổi.
Trước kia khi cô cầm điện thoại chỉ có thể lẳng lặng nhìn tên của Trần Diệc Nhiên trong danh bạ. Cảm giác mình có hàng vạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ngo-xung-phuc-hac-theo-duoi-nam-than-1000-lan/2730730/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.