Dưới ánh trăng mờ ảo chiếu qua những tán cây, Jow và Halieg đứng gần nhau trên ban công của dinh thự.
Không khí buổi tối mát mẻ, làm dịu đi mọi sự lo âu còn sót lại trong lòng cả hai.
Halieg dựa vào lan can, đôi mắt nhìn xa xăm, như đang thả hồn vào bầu trời đầy sao. Cô cảm thấy trái tim mình nhẹ nhàng hơn sau khi bộc bạch hết những cảm xúc giấu kín suốt bao năm.
Jow chậm rãi tiến lại gần cô, vòng tay ấm áp của anh bao trọn lấy cô từ phía sau. Cô khẽ giật mình, nhưng ngay sau đó, cảm giác quen thuộc của sự an toàn và yêu thương tràn về.
Anh ôm cô thật chặt, kéo cô sát vào ngực mình. Hơi thở của anh nhẹ nhàng phả vào mái tóc của cô, tạo nên một không gian ấm cúng, chỉ có họ với nhau, tách biệt với mọi thứ bên ngoài.
Halieg khẽ nhắm mắt lại, tận hưởng sự ấm áp mà Jow mang đến. Đôi bàn tay anh di chuyển nhẹ nhàng trên eo cô, chạm vào từng điểm nhạy cảm khiến trái tim cô không khỏi rung động.
Cô cảm nhận được nhịp tim anh, mạnh mẽ nhưng đều đặn, như một lời khẳng định rằng anh sẽ luôn ở bên cô, bất kể mọi chuyện xảy ra.
"Anh luôn ở đây, Halieg,"
Jow thì thầm bên tai cô, giọng nói trầm ấm như dòng sông mềm mại.
"Anh sẽ không bao giờ để em phải đối diện với quá khứ một mình nữa."
Halieg quay đầu lại, đôi mắt cô rưng rưng nhưng đầy hạnh phúc. Cô nhìn anh, đôi mắt anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-han-het-yeu/3709724/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.