Halieg cảm thấy cơ thể nặng nề và lạ lẫm. Mỗi bước đi, mỗi hơi thở của cô đều nhắc nhở về sự biến đổi khủng khiếp mà Cựu Vãn đã gây ra.
Sự đau đớn về thể xác không chỉ dừng lại ở những thí nghiệm hắn ta tiến hành, mà còn là sự giằng xé tinh thần khi cô dần trở thành một con người khác. Nhưng nỗi sợ lớn nhất của Halieg không phải là những gì hắn đã làm, mà là cảm giác mất đi chính mình từng ngày.
Trong một khoảnh khắc hiếm hoi khi Cựu Vãn rời khỏi phòng thí nghiệm, Halieg biết rằng đây là cơ hội duy nhất của cô để trốn thoát. Không còn nhiều thời gian để suy nghĩ, cô liều lĩnh giật đứt những dây trói đang kìm giữ mình và lao ra khỏi căn phòng.
Cơ thể mới của cô, dù đau đớn và không quen thuộc, đã giúp cô có đủ sức mạnh để phá tan những chướng ngại vật mà trước đây cô không thể vượt qua.
Hành lang lạnh lẽo trải dài trước mắt, ánh đèn nhấp nháy tạo ra một khung cảnh ma quái. Halieg chạy, nhưng những tiếng bước chân của cô vang vọng, như thể chính cô đang bị truy đuổi bởi bản thân mình.
Nỗi sợ hãi và quyết tâm thoát khỏi địa ngục này hòa quyện, đẩy cô tiến lên phía trước. Mỗi lần cô tưởng chừng như có thể trốn thoát, một cơn đau lại dội lên từ những vết thương chưa lành, nhắc nhở cô rằng Cựu Vãn vẫn ở đâu đó rất gần, sẵn sàng chờ đợi cơ hội để bắt cô lại.
Cô chạy đến một cánh cửa kim loại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-han-het-yeu/3709645/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.