Thịnh Tư Hạ là người văn minh, quân tử động khẩu không động thủ.
Nhưng lần này thật không thể nhịn được nữa.
Cô giống như con nai nhỏ linh động, nhảy lên lưng Clint, véo tai anh, hét lên: "Anh nói bậy cái gì vậy!"
Sức lực nam nữ khác xa nhau, Clint để cô quậy một lúc, bắt đầu đáp trả lại.
Cười, gây rối, còn có tiếng thét chói tai, bọn họ hết va vào đồ uống rồi lại snack khoai tây, hỗn độn đầy đất.
Không gian phòng ngủ nhỏ, không đủ chỗ cho họ phá, hết lần này đến lần khác quậy trong phòng khách lại tới phòng ngủ, cuối cùng sức cùng lực kiệt mà ngã xuống trên giường.
"Quậy có mệt không?" Clint nằm dài trên giường, nói với lưng người kế bên, âm thanh mệt mỏi.
"Khi không anh lại muốn nói hươu nói vượn?" Cô đúng là rất mệt mỏi, nhưng cơn giận còn sót lại chưa tan.
"Anh nói cái gì? Anh chỉ hỏi cậu ấy có một câu." Anh ấy vận dụng tiếng Trung thành thạo, không cần thầy dạy cũng biết cách nói ẩn ý đằng sau lời nói. Tay phải đấm lên tấm chăn, hệt như đang gióng trống khua chiêng minh oan.
Động tác thuần thục như vậy, đoán chừng đã xem không ít phim cổ trang phá án.
Thịnh Tư Hạ lười cùng anh nói lời vô nghĩa, "Nếu anh ăn cái này, em sẽ tha thứ cho anh."
Nói xong, cô cong eo về phía sau, biến thành một tư thế khó, cánh tay khó khăn mà vươn ra, lực đạo vừa đủ mà chia năm xẻ bảy lát khoai tây rơi trên mặt thảm dưới đất.
Ngay lúc này Phó Diệc Sâm lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/169783/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.