"Tôi đã hiểu, như em muốn, ngủ ngon." Phó Diệc Sâm không miễn cưỡng cô.
Thịnh Tư Hạ đi tới cổng, vú Trần mở cổng cho cô, đồng thời nghe thấy phía sau có tiếng xe rời đi.
Hỏi qua vú Trần mới biết dì nhỏ thực ra không có trở về.
Đã hơn 10h, cô có chút không yên tâm, gọi một cuộc điện thoại, đợi rất lâu mà không có người trả lời.
"Giờ này dì nhỏ có thường ra ngoài không?" Cô hỏi vú Trần.
"Một tuần luôn đi từ 2-3 lần."
Cô đang muốn hỏi vú Trần, có biết dì thường ra ngoài làm gì không, lại không vui bảo người làm lần sau không nên lưu ý đến hành tung của bà chủ.
Dì nhỏ là người đã trưởng thành, không cần người khác sắp đặt cuộc sống.
Thịnh Tư Hạ ở phòng ngủ của mình nghỉ ngơi, cô có chút quen giường, cũng có thói quen mất ngủ, lăn qua lộn lại, đến đêm khuya mới ngủ.
Có lẽ là vì hôm nay đột nhiên gặp lại Phó Diệc Sâm, ít nhiều mang đến cho cô chút cảm xúc, vừa mới ngủ, cô đã bắt đầu mơ.
Cô đã quên mất không biết bao lâu rồi chưa mơ thấy người này.
Ở trong mơ, Bobby ở dưới chân cô nằm ngủ, trong tay cô cầm một ly nước ép đào, màu hồng nhạt nhè nhẹ, ở dưới đáy cốc là miếng đào mọng nước.
Vì thế toàn bộ cảnh trong mơ đều là màu sắc của miếng đào mọng nước, lan tràn ra không trung.
Chờ cô giải xong ba đề toán, Phó Diệc Sâm đi vào thư phòng, mang theo một tập tài liệu, còn có một quả quýt.
Có lẽ là trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/169782/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.