Vào cửa, đổi giày, Phó Diệc Sâm đem đồ uống và kem tới tủ lạnh trong phòng bếp.
Hắn đi lên tầng 2, cũng không rõ phòng nào là của Thịnh Tư Hạ, nhưng bên phải hành lang có một phòng đóng chặt cửa, có lẽ là ở đây.
Hắn trước gõ nhẹ vào cửa, không thấy ai trả lời, do dự mãi mới đẩy cửa đi vào.
Phòng sáng đèn, trong nháy mắt mở cửa ngửi được một mùi thơm, không rõ là gì, giống như nước hoa hòa với mùi thơm dầu gội đầu, ngọt ngào mà nhẹ nhàng.
Căn phòng không lớn, đồ vật để khắp nơi, tiểu thuyết và tài liệu chất đống trên bàn, notebook không đóng lại, quần áo vắt trên ghế dựa.
Nói như thế nào nhỉ... so với tưởng tượng của hắn thì tốt hơn một chút.
Trước khi Thịnh Tư Hạ gặp hắn, không biết đã học được bao nhiêu tật xấu, cô luôn thích ngồi trên thảm, làm bài tập cũng không thể quy củ mà ngồi trên bàn học, chỉ sợ Phó Diệc Sâm đều đem cả thư phòng nhường lại cho cô.
Mỗi lần rời đi đều vứt đồ bừa bãi, Phó Diệc Sâm biết, cô không phải là một người cẩn thận.
Trong phòng mở máy sưởi, Thịnh Tư Hạ cuộn tròn ở trên giường, ngủ đến quá nóng mà chăn đắp không kín, tay chân lộ ra bên ngoài, tư thế ngủ rất không ngay ngắn.
Phó Diệc Sâm điều chỉnh máy sưởi, nhẹ nhàng giúp cô nhét tay chân lại vào.
Cô ngủ say đến mức không có phản ứng gì với tác động bên ngoài, cho nên vừa rồi Tần Duệ ở dưới lầu gọi điện thoại mới có thể không bắt máy.
Nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/1661719/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.