Phó Diệc Sâm nhìn chằm chằm cô, dù đã cúi người xuống thấp, dáng người hắn vẫn cao lớn đĩnh đạc.
Rõ ràng cô đã trưởng thành, làm sao mà vẫn phải ngẩng đầu lên nhìn hắn?
Thịnh Tư Hạ còn đang do dự.
Xe cộ chạy ngược xuôi, ngay cả sát vách vị "Phó tiên sinh" kia cũng đang dắt trẻ con đi ngang qua.
Cô tự nói với chính mình, bởi vì không muốn bị người ngoài nhìn thấy nên mới mở cửa cho Phó Diệc Sâm vào.
Đóng cửa lại, cô cúi đầu, từ tủ giày lấy ra một đôi dép lê nam, đặt trên mặt đất, xoay người đưa lưng về phía Phó Diệc Sâm.
Tóc rũ xuống, che mất hơn phân nửa khuôn mặt, cô không muốn hắn nhìn thấy sự tiều tụy của mình lúc này.
Hắn hỏi, "Không có ai trong nhà em sao?"
Thịnh Tư Hạ trả lời, "Dì nhỏ đang đi du lịch, vú Trần xin nghỉ phép, chỉ còn mình tôi."
Nói xong, cô phát hiện mình nói quá nhiều, như là đang bảo hắn hãy thoải mái ở chỗ này, sẽ không sợ có người khác làm phiền.
Trong khi Phó Diệc Sâm thay giày, Thịnh Tư Hạ chạy nhanh lên lầu, vào phòng của mình, phải mất rất nhiều công sức mới có thể tìm thấy cái khẩu trang bị mình ném trên gối, một lần nữa đeo vào.
Đi xuống lầu một cách nhẹ nhàng, cô thấy Phó Diệc Sâm đang ở trong bếp.
Phó Diệc Sâm đã từng đến đây, nhưng chỉ làm khách, đương nhiên sẽ không bước vào phòng bếp của cô, nhưng Thịnh Tư Hạ lại thấy hắn ngựa quen đường cũ, từ trong tủ kính lấy ra bát đũa, sau đó đổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-khuynh-tinh/1661718/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.