Không cần nhìn rõ nhận ra người nọ là ai.
Tiêu Chi Viễn cất điện thoại, xuống xe đi thẳng vào quán cà phê.
Đừng nóng giận, đừng làm anh ấy sợ, đừng làm anh ấy căng thẳng, nói với anh ấy “Chúng ta về nhà” như thường lệ.
Chu Cẩm xuất hiện là chuyện ngoài ý muộn.
Thật ra Tiêu Chi Viễn cũng không nghĩ Ngôn Hành Nhất sẽ tha thứ cho Chu Cẩm. Dù trong một lần nóng giận hắn đã nói hai người là đang “nối lại tình xưa”, nhưng tất cả cũng chỉ vì muốn nghe được một lời phủ nhận của anh mà thôi.
Chỉ là câu trả lời của Ngôn Hành Nhất càng khiến hắn phát cáu thêm.
Bây giờ mỗi lần nghĩ đến hắn lại cảm thấy hối hận khôn xiết. Hắn không nên cư xử thô bạo với Hành Nhất như thế, nếu hắn dịu dàng hơn một chút, có lẽ anh đã chẳng cần phải trị liệu tâm lý.
Hắn đẩy cửa kính ra, cố tỏ ra thản nhiên lại gần Ngôn Hành Nhất với biểu cảm cứng ngắc đang cúi gằm đầu ngồi trên ghế tựa.
“Hành Nhất, về nhà.”
Vội ngẩng mặt lên không khác gì chú thỏ con bị giật mình, Ngôn Hành Nhất không phát hiện Tiêu Chi Viễn đến gần có vẻ thảng thốt đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi.
“Chào anh Tiêu, lâu rồi không gặp.”
Chu Cẩm đứng lên, không biết vô tình hay cố ý chắn trước Ngôn Hành Nhất.
“Thật vậy nhỉ, đã lâu không gặp.” Tiêu Chi Viễn không nhìn y, chỉ chăm chăm nhìn Ngôn Hành Nhất, giọng rất dịu dàng, “Mình đi được chưa anh?”
“Xin lỗi,” Chu Cẩm giành nói trước, “Tôi và Hành Nhất còn chuyện cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-ha-co-tieng-ve-keu/976156/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.