Thời này chỉ có trong thành phố có điện, những thôn quê gần được đô thị hóa thì không nói, xa như Tạ thôn lại còn ít ra bên ngoài thì vẫn dùng đèn dầu và đèn cầy. Dù sao cũng đã sài bao nhiêu năm, người dân lại quen cái sự chân chất này nên không ai cảm thấy gì. Nhưng đối với người như Tạ Dương, mỗi lần bóng đêm buông xuống, cho dù có thắp đèn cậu vẫn không cảm thấy an toàn. Ngọn đèn bé xíu kia thật sự không đủ xóa bóng tối thống trị đại địa về đêm.
Cho nên lúc này cậu gần như là dán sát vào người phía trước, nữa bước không rời hắn. Nếu được, cậu chỉ hận không treo trên người hắn luôn khỏi xuống. Cậu thật sự không hiểu tại sao dạo này những thứ kia trở nên đáng sợ như vậy... Cậu gần như đã bị giết chết... Cũng đã gần mười tám năm, cậu không ngốc đến mức cho rằng những thứ kia chỉ là ảo giác của cậu. Chưa kể...
"Mặc Thâm..."
"Ừ."
Mặc Thâm không để ý quỷ linh tinh nhút nhát nào đó đi theo mình di chuyển khắp phòng trong khi mình thắp đèn. Nghe cậu hỏi thì bình thản đáp lại. Giọng điệu không chút gợn sóng khiến người an tâm.
"Thứ kia... Anh nhìn thấy sao..."
Tạ Dương đánh bạo cẩn thận hỏi. Đôi mắt còn cẩn thận quan sát biểu tình của nam nhân như thủy mặc được người họa sĩ tài ba vẽ ra. Ở trong ánh sáng leo lắt này lại toát lên một vẻ đẹp thần bí. Nữa khiến người sợ lại nữa khiến người muốn đến gần. Nhưng nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962220/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.