Dưới tốc độ của xe lăn, quãng đường họ về không chiếm nhiều thời gian như lúc đi.
Về đến phòng Mặc Thâm dẫn Tạ Dương đến tủ quần áo lớn trong phòng. Hắn mở rộng hai cánh cửa ra rồi chỉ cho cậu đâu là đồ của hắn, đâu là của cậu. Phần của Tạ Dương thật ra không chiếm nhiều chỗ trong tủ đồ này của Mặc Thâm chứ không nói chỉ có một góc nhỏ, chỉ vài bộ nho nhỏ mà thôi. Mặc Thâm lấy một bộ đồ ngủ thoải mái thích hợp với thời tiết mùa thu cho cậu thay. Hiện tại vẫn còn chưa đi ngủ nên hắn lại đưa cho cậu một cái áo ngoài loại dài phủ đến đầu gối nữa. Bản thân cũng thay đồ trong sự ngượng ngùng của tiểu thê tử rồi mang cậu ra ngoài ăn tối.
Trời tháng tám đã tối xuống nhanh hơn nên lúc này cùng lắm chỉ mới sáu giờ rưỡi. Ăn cơm xong tám giờ là có thể lên giường đi ngủ được rồi.
Người ở nơi này chưa bao giờ ngủ quá chín giờ. Hầu hết đều là tám giờ lên giường còn có thể tâm sự loài chim biển một chút rồi đi tìm chu công. Thời điểm đó đèn đuốc trong nhà gần như đều tắt hết. Nhà giàu có chút còn sẽ để một ngọn đèn nhỏ những suốt đêm đều có người trông coi chứ hầu hết mọi người đều tắt. Một là tiết kiệm, hai là tránh nữa đêm hỏa hoạn. Cho nên gần như không có ai thắp đèn ban đêm. Đối với Tạ Dương, không có đêm nào là cậu không thắp đèn suốt. Để có thể có đèn thắp như vậy cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962217/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.