Trong một gian nhà không quá khang trang, không đến mức giống cho hạ nhân nhưng giãn dị không phải cho thiếu gia như Mặc Thâm. Một thanh niên tuổi chừng hai mươi mặt mày trắng bệch, răng môi cắn chặt vào nhau, toàn thân run rẩy như đang bị bệnh.
"Sao ta lại còn sống... Đây là sao... Rõ ràng mình đã chết... Ác quỷ..."
Hắn ngồi ở dưới thềm đất lạnh lẽo lại một chút đều không quan tâm, trong miệng chỉ toàn bầm lầm những câu khó hiểu như bị bệnh tâm thần. Có điều biểu tình sợ hãi không hề là giả dù chẳng ai biết hắn là ở sợ hãi cái gì.
"Mặc Thâm... Đến nhà tổ... Mau đi báo..."
Bỗng nhiên lúc này từ bên ngoài vọng đến tiếng hô thanh dứt quãng đánh động người trong phòng. Thanh niên vừa nghe đến hai chữ "Mặc Thâm" thì lập tức ôm đầu hét toáng lên như bị kinh hách quá mức.
"Lại làm sao nữa vậy!!? Mấy ngày hôm nay đã mấy lần rồi đó!"
"Bà kệ nó đi. Một hồi bệnh đến hỏng đầu thôi."
"Thật là."
Âm thanh như cắt vào màng nhĩ người khác của hắn lập tức rước lấy tiếng mắng chửi của người gần đó. Không khó nghe ra tình trạng này không phải mới đây. Mà thanh niên kia là bởi vì một trận sốt cao, lúc tỉnh lại đã trở nên điên điên khùng khùng như thế. Họ không biết tình huống thật sự lại không nghĩ quan tâm, trong nhà thanh niên lại chỉ có một mình hắn, không còn người thân nên người xung quanh không đến mức khắc khe với hắn. Có điều nếu hắn cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962216/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.