"A!"
Một trong hai người đến vừa nhìn thấy tình huống trong sân đã lập tức hét thảm một tiếng, đồng thời lùi về núp phía sau một người khác.
Mà người đó, thời điểm Mặc Thâm nhìn đến lão, trong lòng hắn dâng lên sóng to gió lớn.
"Tiểu tử thất thần cái gì!? Mau đánh đi!"
Nhưng chưa đợi hắn nghĩ gì đối phương đã giống như kiếp trước ra tay với hắn, có điều lần này là ra tay với nữ quỷ kia, tiến lên tiến hành hợp lực chế ngự cô ta. Thấy hắn thất thần lão còn quát lên nhắc nhở. Dù nội tâm thật sự bất ổn nhưng hắn vẫn biết lúc này không phải thời điểm tốt để nghĩ. Có điều hắn không có biểu hiện ra, ngược lại làm bộ như không có gì hợp sức cùng lão đạo sĩ. Trong lòng hắn lại không khỏi cảm thán một câu, thế sự đúng là khó lường a...
"Mặc Huyền anh muốn làm gì!?"
"Đạo trưởng cứu mạng!"
Trong lúc tình huống nguy ngập này, bỗng nhiên phía bên Mặc Dận lại vang lên một tiếng kinh hoàng cầu cứu.
Thì ra mắt thấy tình huống không ổn Mặc Huyền vậy mà không biết hối cải còn muốn nhằm vào người sống vừa xuất hiện là Mặc Dận để ra tay. Mặc Dận đâu có biết Mặc Huyền vừa mới làm gì, hắn còn đang bị Mặc Thâm và nữ quỷ kia dọa. Nếu không phải đã từng chết một lần, tính cảnh giác của hắn không nhỏ thì đã bị Mặc Huyền cho đắc thủ rồi.
Đao phong xẹt qua mái tóc cắt rớt một vài sợi khiến Mặc Dận sợ mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962157/chuong-57.html