Phương Chính Thống cứ vậy mà hỏi hắn hiểu chưa, Mặc Thâm thật sự phải nhìn nhận lại cái người này. Kiếp trước không nói tiếng nào đã diệt hắn, kiếp này lại nhây nhớt như vậy... Rốt cuộc thì đổi một đời mới tính cách con người cũng thay đổi luôn hay sao? Hay là do không đủ tiếp xúc? Cũng như góc độ cùng lập trường khác nhau?
Nhưng khốn nỗi Mặc Thâm lại hiểu lời lão mới đau, cho nên hắn mới càng muốn phun tào lão.
Thế là hắn không thèm nói lại nữa mà dựa vào sự hổ trợ của lão đưa Tạ Dương qua đó. Nữ quỷ đương nhiên là đuổi theo không bỏ rồi. Bởi vì thứ cô ta đuổi theo là Tạ Dương.
"Cái trận này có ảnh hưởng đến người sống không?"
Mặc Thâm híp mắt nhìn trận pháp dưới đất, cũng chưa đặt Tạ Dương xuống đã hỏi.
"Không!"
Phương Chính Thống vậy mà hiểu hắn muốn nói gì.
Mặc Thâm không có thời gian để ý ông đánh cái chủ ý gì, hắn đem Tạ Dương đặt vào trong tử trận, bản thân lại đứng ở mẫu trận không ra.
"*Tiểu tử, tuy trận không ảnh hưởng ngươi nhưng lát nữa chúng quỷ nhào vào thì vẫn có chuyện đó*."
Phương Chính Thống nói thì nói nhưng giọng điệu quái dị không có một chút lo lắng nào, thái độ thật sự rất đáng đánh. Tạ Dương vừa nghe đã muốn khuyên nhủ hắn. Nhưng Mặc Thâm lại cho cậu một cái ánh mắt an tâm.
"Ông chỉ cần làm chuyện của ông thôi."
Mặc Thâm đã nghĩ rồi, tình trạng của hắn rất lạ nhưng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngay-7-7-xung-hi-cho-anh/2962154/chuong-58.html