Mộ Dung dùng hết nửa ngày mới kể xong đoạn kịch sử, bây giờ mọi người đã hiểu rõ ngọn nguồn câu chuyện.
Cuối cùng thì các vị trưởng lão đac hiểu ý đồ thực sự Diệp Võ Hoàng tấn công tứ các.
Chỉ có điều, tứ các bây giờ gần như đã rơi vào tay Diệp Võ Hoàng, chỉ còn vài trăm đệ tử lẻ tẻ.
Cho dù biết được lịch sử kinh động của Tứ Diệu Các thì cũng không thể vui lên được.
Tứ các mất rồi, lịch sử huy hoàng đối với họ mà nói còn có tác dụng gì nữa.
Nhìn khuôn mặt ủ rũ của các vị trưởng lão, Mộ Tuyết cười nói:
- Chư vị trưởng lão, trước đây ta từng nói, đợi ta kể xong chuyện này, biết đâu các vị sẽ có ý kiến khác về việc hợp nhất tứ các, không biết bây giờ chư vị nghĩ thế nào?
Mấy vị trưởng lão nghe vậy, quay sang nhìn nhau, nhất thời trở nên trầm ngâm.
Hàn Phong đứng bên cạnh cũng lên khuyên:
- Nếu như bây giờ đã hiểu lý do Tứ Diệu Các phân tách là để bảo vệ tứ diệu thạch, vậy thì có thể nói giữa tứ các không hề có sự phân biệt nào hết, kẻ thù đang ở ngay trước mắt, nếu như hợp nhất lại trở thành Tứ Diệu Các, sẽ là một sức mạnh rất lớn.
Cố Hằng đến từ Phong Minh Các nghiên răng như đang ra quyết định gì trọng đại lắm, ngữ khí kiên định nói:
- Không sai, bây giờ tứ các đang gặp đại nạn, dù bên trong có mâu thuẫn gì thì vẫn phải đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390375/chuong-469.html