Không đợi Hàn Phong lên tiếng, Triệu Vô Cực nói tiếp:
- Muốn rút hắc cực châm, đầu tiên phải có tu vi mạnh hơn bọn Mộ Tuyết, như vậy lúc rút ra, mới không bị năng lượng trong người họ phản ứng, như vậy không chỉ không cứu được họ mà còn gặp nguy hiểm giống như họ.
Nghe vậy, Hàn Phong níu mày, chán nản nói:
- Bên mình không có nhiều người có tu vi cao hơn bọn Mộ Tuyết, ta ông cộng thêm Đoạn lão tiên sinh và Tiêu Chiến hai thiên giai ngũ phẩm, miễn cưỡng cũng chỉ có bốn, những người còn lại thực lực vẫn thấp hơn Mộ Tuyết vài phần.
Đoạn Bác Minh bên cạnh tiếp lời:
- Thêm nữa, nếu như bốn người chúng ta cùng đi cứu Mộ các chủ, đến lức đó bọn họ cùng ra tay, ta sợ những người các không thể chống đỡ nổi.
Hàn Phong cũng lo lắng điểm này, với lực lượng trước mắt, cùng lắm cũng chỉ có thể đánh ngang cơ, thậm chí còn yếu hơn đối phương vài phần.
Còn bên Băng Cung, vẫn còn một Diệp Võ Hoàng tu vi khó đoán nữa, ngay cả Triệu Vô Cực cũng không thể đoán ra thực lực hiện tại của Triệu Vô Cực,
Thứ không thể nhìn rõ, chính là thứ khiến người ta cảm thấy lo lắng nhất.
Nhưng, đúng lúc này, Triệu Vô Cực đột nhiên có chút lo lắng nói:
- Vậy để ta nghĩ cách chặn hắn lại, sau đó các ngươi tranh thủ cơ hội làm theo những gì ta nói, cứu họ.
- Nhưng, một mình tiền bối có thể chặn được nhiều người như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390370/chuong-464.html