Hàn Phong thấy vậy không khỏi giận dữ nói:
- Diệp Võ Hoàng, ngươi làm vậy là có ý gì?
Diệp Võ Hoàng lạnh nhạt nói:
- Ta chỉ thấy bà ta mạnh miệng, nên muốn dạy cho một bài học thôi, nhưng xem ra những người này dù có đánh cũng không chịu nói thật, nên đích thân ta sẽ nói cho ngươi biết thứ ta muốn!
Nghe vậy, Hàn Phong chỉ hừ lạnh một tiếng, không nói gì.
Diệp Võ Hoàng dừng lại một lúc, thản nhiên nói:
- Thứ ta muốn, đối với các ngươi mà nói chẳng có tác dụng gì, chính là tứ diệu thạch mà tứ diệu các trấn thủ!
- Tứ diệu thạch?
Hàn Phong lẩm bẩm.
Tứ diệu thạch là cái gì, hắn chưa từng nghe qua, quay đầu nhìn bọn Triệu Vô Cực, cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu.
Diệp Võ Hoàng dường như cũng nhìn thấy biểu tình mị hoặc của mọi người, tiếp tục chậm rãi nói:
- Tứ diệu thạch là gì các ngươi không cần biết, bây giờ trong tay ta đã có ba trong bốn viên, chỉ còn duy nhất thủy diệu thạch do Băng Tuyết Các bảo hộ thì vẫn nằm trong tay Mộ Tuyết, chỉ cần ngươi khiến bà ta giao thủy diệu thạch ra đây, ta sẽ nhận đáp ứng ngươi, thả họ ra. Diệp Võ Hoàng ta từ xưa đến nay nói một là một, chưa từng nuốt lời, ta tin điểm này Triệu Vô Cực rõ hơn ai hết.
Diệp Võ Hoàng vừa dứt lời, Mộ Tuyết rõ ràng đã khí xuất nhiều khí vào ít đột nhiên ngẩng đầu, gằn giọng nói:
- Diệp Võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390369/chuong-463.html