Bất quá, dù có mạnh tới đâu cũng chỉ là nhân giai, dưới công kích khủng bố liên tục của Mạnh Hùng, cuối cùng sắc mặt Tống Nhất Hàn cũng trở nên có chút tái nhợt, cước bộ dần dần lệch lạc.
Mắt thấy biểu hiện Tống Nhất Hàn như vậy, Mạnh Hùng hét lớn một tiếng, cước bộ trầm xuống, thân hình mạnh mẽ ngưng lại.
Lập tức, khí tức bá đạo tỏa khắp toàn trường hoàn toàn biến mất không thấy.
- Tống sư đệ, thế nào? Không sao chứ?
Mạnh Hùng đi tới trước mặt Tống Nhất Hàn, một bên đưa tay đỡ hắn, một bên mở lời.
Tống Nhất Hàn hơi điều tức vài cái, lúc này mới thoáng khôi phục lại, cảm phục tự đáy lòng nói:
- Mạnh sư huynh, vẫn là ngươi lợi hại, so với ngươi, chút thực lực của ta căn bản không đáng nhắc tới.
- Ngươi cũng không tồi, mới đến hai năm đấu khí đã tới Nhân giai đỉnh, thảo nào Mục Dương trưởng lão lại nhìn trúng ngươi.
Mạnh Hùng vừa cười vừa nói.
Hiện tại, mỗi cử chỉ, hành động của Mạnh Hùng đã có chút tư thế một vị đại sư huynh.
Xem ra mấy năm nay Mạnh Hùng cũng thành thục và ổn trọng hơn không ít, không giống với kiểu xung động lỗ mãng như trước nữa.
"Hì hì!" Lâm Phỉ Vân đứng ở bên cạnh Hàn Phong cũng nghe được hai người đối thoại, không nhịn được cười thành tiếng, trên nét mặt tinh nghịch tràn đầy tiếu ý.
Ngay sau đó, khi nghe được tiếng cười, nhóm người Mạnh Hùng đều đưa ánh mắt nhìn trở lại.
Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-thi-thien-dia/1390220/chuong-314.html