Tên côn đồ kia bị đánh ngã xuống đất bò dậy rất nhanh, nhổ ra một bãi nước bọt, nhìn bộ đồng phục màu xanh dương trên người anh một chút: “Há, hoá ra là trường học trọng điểm.”
Trác Diễm ngay cả chớp mắt một cái cũng không có, anh nói với cô: “Cô còn ngẩn người đứng đó làm gì? Nhanh đến sau lưng tôi, tiện thể đỡ chiếc xe đạp lên giúp tôi.” Vừa dứt lời, đối phương đã đấm một cú sang đây, anh nhanh nhẹn tránh được, trực tiếp phi người đá một cái đạp vào giữa người đối phương.
Nguyễn Tương Nam đành phải làm theo lời anh, đỡ xe đạp leo núi của anh dậy, cặp sách của anh cũng rơi tán loạn trên mặt đất, sách tham khảo ở bên trong rớt trên đất, cô nhặt từng cuốn từng cuốn lên giúp anh, để lại trong cặp. Đợi đến lúc cô làm xong, mấy tên côn đồ đấu với Trác Diễm đã ngã trên đất không dậy nổi, lẩm bẩm cầu xin tha thứ.
Trác Diễm cởi đồng phục bị dao cắt ra, trực tiếp quăng ra sau cho Nguyễn Tương Nam, khom người xuống nhặt con dao gấp rớt trên đất, cầm trong tay ngắm nghía: “Mày thích chơi dao? Thật ra tao cũng rất thích ——” Anh cầm dao gấp di chuyển trước mặt tên côn đồ: “Mày nói, bắt đầu chơi từ chỗ nào thì tốt hơn?”
Gần như tên côn đồ rất nhanh đã bị doạ sợ ngất đi, chỉ còn lại hơi thở mạnh.
Rốt cuộc Trác Diễm cũng bỏ qua anh ta, giơ tay đâm xuống, người nọ kêu thảm một tiếng, dao gấp trực tiếp cắm vào – đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-man-va-bien-den/2452233/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.