“Tôi chính là nói anh,” Nguyễn Tương Nam nói: “Bề ngoài của tôi vẫn luôn rất tốt, tôi tự biết rõ.”
Trác Diễm cười không nói, dùng cái này ý bảo trình độ tự luyến của cô mười phần không biết xấu hổ.
Nguyễn Tương Nam đột nhiên nói: “Tôi nghe mẹ nói, bà muốn nói với cha anh hôn sự của hai nhà.”
Tim Trác Diễm đập lỡ một nhịp: “. . . . . . . . . Cái gì?”
“Là anh và Nghiêm Ương á.”
Thì ra là như vậy. Anh dựa người về phía sau, nhắt mắt lại cười lạnh nói: “Tôi cảm thấy không thích hợp thôi. Nghiêm Ương kém tôi vài tuổi, tôi vẫn xem cô ấy như em gái của mình.”
“Em gái? Bình thường em gái không phải là tấm màn che của đàn ông muốn tìm hồng nhan tri kỉ sao?” Nguyễn Tương Nam nói chuyện đương nhiên: “Ý nghĩ của anh cũng quá bẩn rồi.”
“Tôi nói là loại em gái ruột, đi cùng với cô là cái loại quan hệ kia. . . . . Cô có thể không nên nói tôi hèn hạ như vậy không?” Trác Diễm suy tư chốc lát, lại quăng vấn đề lại, “Chẳng lẽ cô cảm thấy tôi nên ở cùng một chỗ với Nghiêm Ương sao?” Anh nói xong những lời này liền hối hận, tựa như là thăm dò rõ ràng, thật ra thì anh cũng không có ý tứ dò xét —— đại khái thôi.
“Từ phương diện khác mà nói, tôi còn rất hiểu nhân phẩm của anh.” Nguyễn Tương Nam trầm ngâm, “Dĩ nhiên, tôi hi vọng em gái duy nhất của tôi có thể hạnh phúc, đây là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-man-va-bien-den/2452231/chuong-10-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.