Từ Lê sơn trở lại Đài Nam, vừa vào nội thành, điện thoại của Kim Long đã vang lên, gã nhận điện.
“Hử… Ta đến Đài Nam rồi… X ngươi một O, khóc cái gì mà khóc? Có chuyện thì nói đi!”
Gọi tới chính là một đứa trong đám đàn em kiêm ái tướng của Kim Long, Vĩ Tử, qua điện thoại bắt đầu bi thảm hề hề nói: “Lão Đại, anh cùng Tiểu Hiền ca đi tuần trăng mật lần hai, cũng không mang em theo… Ô ô, trong hội bao nhiêu chuyện, em sắp chết rồi!”
“Đồ đần, cậu cũng biết tôi đang đi hưởng tuần trăng mật, lại còn đòi theo nháo cái gì!” Kim Long mắng: “Cậu theo tôi lâu như vậy, việc trong hội đã sớm dư sức làm một mình… Gặp vấn đề khó rồi có phải không? O ngươi lão X, gặp chuyện thì giải quyết đi! Khóc có cái rắm dùng?”
Vĩ Tử rất ai oán: “Không phải, ba vị Long lão Đại kia đang muốn tìm anh họp, nhưng hết lần này tới lần khác liên lạc không được với anh và Tiểu Hiền ca, cho nên bọn họ đem em ra mắng đến cẩu huyết lâm đầu, ô ô ô, em thực đáng thương…”
“Đã nói là trăng mật, còn để tụi bây gây rối sao? Được rồi, có gì phải họp gấp? Chẳng lẽ tụi Hà bang tới đoạt địa bàn, muốn ta dẫn tụi bay đi chém…” Kim Long nói đến đây liền im bặt, trộm nhìn qua Trương Kiến Hiền.
Quả nhiên, áp trại phu nhân sắc mặt khó coi, mỗi lần nghe thấy Kim Long nói đến chuyện gì đó không hợp pháp, hắn luôn không tự giác mà lộ vẻ chán ghét.
Mặc dù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngao-kieu-tieu-than-than-i/67455/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.