15
Mấy năm không gặp, anh không còn là chàng thiếu niên non nớt trong ký ức nữa.
Anh cao lớn nổi bật giữa đám đông, bộ vest sẫm màu thẳng thớm càng tôn lên vẻ lịch lãm, mái tóc được chải chuốt tỉ mỉ, vẻ mặt trầm ổn.
Khi Chu Kỳ Thần nhìn thấy tôi, ánh mắt chẳng hề d.a.o động.
Anh cầm ly rượu, thong dong bước đến, đường nét cương nghị trên khuôn mặt thêm vài phần lạnh lùng, ánh mắt xa cách, hờ hững.
Tim tôi thắt lại.
Cố giữ vẻ bình tĩnh, tôi đối diện ánh mắt anh, nở nụ cười: "Lâu rồi không gặp."
Anh ta đáp một tiếng: "Ừ."
Bình thản, nhẹ nhàng như gió thoảng mây bay.
Hai chúng tôi lặng lẽ đứng đó, rất lâu cũng không nói gì.
Thật ra tôi rất muốn hỏi anh mấy năm nay sống thế nào, nhưng giờ lại không thể hỏi ra lời.
"Tôi sắp kết hôn rồi."
Tôi ngẩn người, cố gắng giữ nụ cười trên mặt: "Chúc mừng anh."
Thời gian có thể xoa dịu tất cả, Chu Kỳ Thần đã buông bỏ, tôi nên vui mới phải.
Nhưng tôi không vui, thậm chí còn đau lòng đến nghẹt thở.
Tôi không muốn ở lại đây nữa, sợ sẽ khóc trước mặt anh ta. Như vậy thì thật đáng xấu hổ.
Tôi uống cạn ly rượu trong tay, cười nói: "Công ty tôi còn có việc, tôi xin phép đi trước."
Muộn thế này rồi, còn có việc gì chứ? Tôi đặt ly xuống rồi quay người bỏ đi.
Chu Kỳ Thần từ phía sau nắm lấy cổ tay tôi: "Tôi đưa em đi."
"Không cần đâu, tôi lái xe đến."
Anh cứ thế buông tay tôi ra.
Ra khỏi sảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-em-tron-thoat/5302737/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.