13
Chu Kỳ Thần đi tới ôm tôi vào lòng.
Tôi khóc rất dữ dội, nghẹn ngào không nói nên lời, tôi vẫn không ngừng hỏi anh rằng mẹ tôi bị bệnh gì.
Chu Kỳ Thần trầm ngâm rất lâu rồi nói.
"Ung thư dạ dày giai đoạn cuối."
Dù trong lòng tôi đã có sự đoán trước, khi nghe được tin này, tôi vẫn suy sụp.
"Chuyện khi nào vậy? Tại sao không ai nói với tôi?"
Chu Kỳ Thần lập tức đỡ lấy tôi: "Dao Dao, mạnh mẽ lên, vẫn còn cơ hội."
Tôi gào lên: "Bà ấy không phải mẹ anh, đương nhiên anh có thể bình tĩnh!"
"Vậy nên anh biết từ lâu rồi, lại còn giấu tôi?"
"Chu Kỳ Thần, sao anh mãi đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy?"
Tôi giãy giụa đ.á.n.h anh, muốn trút hết cảm xúc lên người anh.
Chu Kỳ Thần không ngừng nói "xin lỗi" với tôi, lại luôn ôm c.h.ặ.t lấy tôi.
Nhưng tôi biết anh không sai, rõ ràng là chính tôi vì trốn tránh anh mà ba năm không chịu về.
Tại sao tôi lại vì trốn tránh anh mà không màng đến mẹ mình? Tôi mới là người độc ác và vô tình.
Tôi gào khóc đến kiệt sức, hỏi anh: "Hàng năm mje đều đi khám sức khỏe định kỳ, sao vẫn phát hiện bệnh ở giai đoạn cuối?"
Anh đáp: "Năm năm trước dì Lâm từng phẫu thuật cắt bỏ u.n.g t.h.ư dạ dày. Dì sợ chúng ta lo nên luôn giấu. Hai tháng trước, u.n.g t.h.ư tái phát… di căn rất nhanh."
Năm năm trước...
Bọn họ đều biết bệnh của mẹ, chỉ có đứa con gái ruột này là không biết gì cả.
Tôi đột nhiên hiểu ra lý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-em-tron-thoat/5302736/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.