10
Có lẽ là rảnh rỗi sinh nông nổi, Chu Kỳ Thần muốn giới thiệu tôi với bạn bè của anh.
Thật lòng mà nói thì tôi không muốn. Tôi sợ anh giở trò, nhưng anh cứ quấn lấy tôi mãi.
Chuyện anh muốn làm, dù phải dùng thủ đoạn gì cũng nhất định phải đạt được.
Tôi bất đắc dĩ đồng ý.
Tôi mang theo tâm trạng lo lắng đến địa chỉ anh đưa.
Vừa định đẩy cửa, giọng nói quen thuộc từ trong phòng vọng ra.
"Mấy cậu đoán xem tôi mất bao lâu để cưa đổ cô ấy?"
"Với điều kiện của cậu Chu thì chẳng phải chuyện này dễ như trở bàn tay sao?"
Trong phòng ánh sáng lờ mờ, nhưng tôi lại có thể nhìn rõ biểu cảm trên khuôn mặt Chu Kỳ Thần qua ô cửa kính trên cửa.
Đắc ý, vui vẻ… Một dự cảm chẳng lành trào dâng lên trong lòng tôi.
Những cậu con trai ở độ tuổi này thường so sánh xem ai mất bao lâu để "cưa đổ" bạn gái mình.
Dù tôi và Chu Kỳ Thần không có mối quan hệ đó, nhưng tôi vẫn không kìm được lòng hoảng hốt.
"Cũng tốn chút công sức đấy, mấy cậu không biết cô ấy khó nhằn đến mức nào đâu."
"..."
Trong khoảnh khắc, đầu óc tôi ong ong, bước chân nặng trĩu như đeo chì.
Anh nói là "cưa đổ" tôi? Anh lại muốn làm trò cười cho bạn bè xem sao?
Vừa nghĩ vậy, những hình ảnh anh bắt nạt tôi trước kia lại hiện lên rõ mồn một.
Tiếng cười nói vui vẻ bên trong như những âm thanh hỗn tạp ch.ói tai, dù không rõ ràng nhưng vẫn khiến tôi khó chịu.
Tôi ngẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-em-tron-thoat/5302733/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.