Hy vọng lóe lên trong tôi, tay cởi trói nhanh hơn.
Thấy mình yếu thế hơn Chu Kỳ Thần, Vương Kiến Hoài liền chuyển mục tiêu sang tôi.
Ông ta ngã gần tôi nên vùng vẫy định đứng dậy lao tới.
Trong cơn hoảng loạn, khi ông ta sắp vồ được tôi, tôi vớ ngay chiếc ghế bên cạnh rồi di chuyển nó sang chỗ khác.
Ông ta không kịp tránh, đập đầu vào tường, ngất lịm.
Chu Kỳ Thần thở phào, nhìn tôi bật cười.
Anh cởi trói cho tôi rồi trói Vương Kiến Hoài vào ghế, chờ cảnh sát đến.
Xong xuôi, anh gọi điện báo bình an cho người nhà rồi dẫn tôi ra ngoài.
Bên ngoài tối đen, hơi đáng sợ nên tôi vô tình tiến lại gần anh hơn.
Anh đột nhiên nắm lấy tay tôi, an ủi: "Đừng sợ."
Tôi khẽ hắng giọng, cứng miệng nói: "Không sợ."
Chỉ nghe thấy anh khẽ cười một tiếng.
Tôi lại hỏi: "Anh đến bằng cách nào?"
Anh dẫn tôi đến một chiếc xe máy.
Tôi ngẩn người.
"Anh..."
"Có bằng lái không?"
Chu Kỳ Thần cạn lời nhìn tôi.
"Tôi còn chưa ngang ngược đến mức lái xe không bằng lái."
9
Sau khi trở về, chú Chu lập tức sắp xếp xe đưa đón cho chúng tôi.
Tài xế là một người đàn ông vạm vỡ, cơ bắp cuồn cuộn, anh ta mặc áo vest đen còn đeo kính râm màu đen.
Ừm, rất chuyên nghiệp, rất an toàn.
Nhìn thấy bóng dáng bị cảnh sát còng tay trên bản tin, bề ngoài tôi tỏ ra không để ý nhưng đến tối trong lòng vẫn khó chịu.
Chu Kỳ Thần an ủi tôi: "Bây giờ coi như em có cả cha lẫn mẹ, còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngan-em-tron-thoat/5302732/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.