Lục Miểu vẻ mặt phức tạp: "Không ăn."
Từ Phi mở cửa: "Sếp, có chuyện gì sao?"
Cố Tư: "Không có, bấm sai chuông cửa."
Từ Phi nhìn quanh, thấy có gì đó không ổn nên rất thông minh vội nói lời tạm biệt "...Vậy tôi về phòng nghỉ ngơi trước, chào sếp."
Cửa đóng lại, Cố Tư lập tức quay người chào: "Dì, buổi tối vui vẻ."
"...Ừm," Lục Miểu nhìn người phía sau Cố Tư, "Sao con cũng ở đây?"
Lục Yến trả lời không chút đỏ mặt hay lo lắng: "Nhớ mẹ, vừa hay có việc nên qua đây."
Lục Miểu bị chọc giận đến bật cười: "Tới tìm mẹ, sao không gọi điện báo cho mẹ lời nào cả?"
Lục Yến: "Định cho mẹ một niềm vui bất ngờ – ai gì mẹ đi ra."
Lục Miểu không tin mấy lời ma quỷ của hắn, đang định nói gì đó thì Cố Tư bên cạnh lên tiếng: "Dì ơi, có thời gian nói vài câu với cháu không dì?"
Lục Miểu sửng sốt, nhìn anh một hồi, xoay người đi vào phòng: "Vào đi."
Lục Yến đang định vào theo thì người đàn ông phía trước dừng lại.
Cố Tư định bụng nói Lục Yến về phòng trước, lại sợ Lục Miểu nghe được mất ấn tượng tốt nên lời thốt ra thành: "Ở phòng Từ Phi đợi anh."
Sau đó bước vào phòng, không chút đắn đo đóng cửa lại.
Lục Yến bị nhốt ở ngoài dở khóc dở cười quay người gõ cửa phòng Từ Phi.
-
Lục Miểu rót cho Cố Tư một ly nước: "Ngồi đi."
Cố Tư đưa hai tay nhận lấy, không ngồi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543111/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.