Lục Yến ở khách sạn suốt hai ngày, cảm tưởng như trên người của hắn có thể mọc được cả rêu.
Hai ngày nay thậm chí còn không ra khỏi phòng, đồ ăn đều do người ta đưa lên tới nơi. Hắn chống khuỷu tay lên thành sofa, xem các chương trình của Mỹ.
Chuông cửa vang lên, Lục Yến đứng dậy mở cửa, Cố Tư đứng ở bên ngoài, cả người mang theo hơi lạnh.
Cố Tư vừa định đưa tay nắm lấy tay hắn, lại thu tay lại, nhìn đồ ăn trên bàn chưa được động đến: "Sao em còn chưa ăn cơm?"
Lục Yến nói: "Họ vừa mới mang lên."
Thật ra đồ ăn đã được mang lên từ sớm, nhưng có mấy món hắn không thích, nhìn không muốn ăn lắm.
Cố Tư lại gần xem xét, hiểu lý do, anh thả túi công văn xuống: "Ra ngoài ăn không?"
Lục Yến đáp lại rất nhanh: "Em thay quần áo ngay."
Vào phòng ngủ, hắn chỉ thay một bộ đồ lót, sau đó thản nhiên mặc áo khoác ngoài: "Đi thôi."
"Từ từ," Cố Tư gọi hắn lại, lấy chiếc khăn choàng trên giá treo quần áo gần đó, quấn từng lớp quanh cổ Lục Yến, "Đi nào."
Lễ Giáng sinh sắp đến, khắp đường phố đều được trang trí lung linh, ra khỏi khách sạn Cố Tư hỏi: "Muốn ăn gì?"
"Đều được hết," khách sạn nằm ở trung tâm thành phố, ánh đèn ấm áp của các cửa hàng hắt ra, chiếu sáng cả con phố, cùng với những cây thông Noel đủ mọi kiểu dáng, cũng xem như một phong cảnh đường phố lung linh.
Lục Yến cuối cùng cũng được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ngai-co-va-chu-cho-du-ho-luc/3543110/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.