Chung Ngôn nhớ rõ ràng Hà Vấn Linh mặc một chiếc áo khoác lông dài, vừa rồi cô ta còn đang dựa vào thân cây bên kia, nhưng bây giờ trước mặt chỉ còn thân cây sần sùi phơi mình ra ngoài không khí, làm gì có nữ tác giả mặc áo khoác lông trắng nào đâu?
Ngoài hai người bọn họ đang thở hổn hển ra thì xung quanh đâu còn ai khác nữa? Chung Ngôn hút cái xúc tu trên miệng vào, sau đó bắt đầu lo cho lắng Tiêu Vi sẽ phản ứng thái quá rồi khóc thét chạy thục mạng, không ngờ cô lại bình tĩnh ngoài dự đoán.
Không hẳn là bình tĩnh, Tiêu Vi đã hoàn toàn chết lặng rồi, trải qua hơn mười phút vừa rồi khiến cho não bộ của cô rơi vào trạng thái tự bảo vệ, cắt đứt sợi dây cảm xúc, nếu như tiếp tục cảm nhận nữa, cô nhất định sẽ phát điên mất. Đầu óc cô tạm dừng suy nghĩ, nhưng phản ứng của cơ thể lại vô cùng chân thật, dưới những dao động cảm xúc tưởng chừng như là không một gợn sóng, chỉ có phản ứng của cơ thể mới để lộ ra khuyết điểm.
Tiêu Vi chưa bao giờ cảm thấy các đốt ngón tay của mình trở nên cứng đờ như lúc này, mỗi một cử động đều tốn rất nhiều sức lực, cô bình thản hỏi: "Hà Vấn Linh đâu rồi?"
Chung Ngôn không thấy lạ lẫm gì với tình huống này, rõ ràng Tiêu Vi đã sợ đến choáng váng rồi, bây giờ chỉ có thể dùng một chút tinh thần để gắng gượng thôi. "Chắc là chạy rồi."
"Vậy cô ấy có còn quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nga-cot-luan-hoi/3331569/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.