Thời tiết thay đổi.
Hà Vấn Linh và Tiêu Vi vừa mới tưởng có thể thuận lợi thoát thân, chỉ trong chớp mắt, chút hi vọng ấy đã tan vỡ hoàn toàn khi Lương Tu Hiền ngã xuống. Nữ quỷ thoắt ẩn thoắt hiện chẳng động đậy một ngón tay nào, chỉ đứng ở cách đó không xa thôi cũng đã giội lên người các cô một gáo nước lạnh tuyệt vọng từ đầu xuống chân.
Sự lạnh lẽo này không giống với cái lạnh của thời tiết mà giống như xương cột sống bị người ta rút ra, ngâm vào trong nước đá, vừa đau vừa lạnh, đến cả nội tạng cũng bị kéo ra theo, cơ thể coi như biến thành một cái xác rỗng. Hà Vấn Linh vẫn còn có thể gắng gượng đứng đấy, nhưng Tiêu Vi đã lần nữa mềm chân, bủn rủn ngã xuống đất, nỗi sợ hãi cùng cực ép sạch những giọt nước mắt cuối cùng của cô, giờ đây nó ráo hoảnh, chẳng còn chảy được giọt nào nữa.
Mà Chung Ngôn cũng chưa tính đến bước này. Nếu như Lương Tu Hiền có thể triệu được Mã Tiên thì không thể nào bị giết nhanh giống một người bình thường tay trói gà không chặt như vậy được. Nhưng mà cái xác kia ở trước mắt y rõ ràng đã bị vặn cổ một vòng, gân cốt gãy rời.
Đáp án thật sự chỉ có một, quỷ rất hung, công lực của Lương Tu Hiền cũng không trấn được nó, cho nên bị cắn ngược lại.
Lương Tu Hiền ngã xuống đất xong, Nhị thần của anh ta cũng biến mất.
"Vì sao... Vì sao..." Tiêu Vi há miệng run rẩy hỏi, vất vả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nga-cot-luan-hoi/3331075/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.